HOC – Trọng Hùng 3

Một lần trở về, tôi viết lại cuộc sống hàng ngày của mình trong một cuốn nhật kí, và giả vờ bỏ quên một nơi dễ thấy để gia đình phải tò mò đọc. Có lẽ ai cũng đã đọc, nhưng không ai nói với tôi điều gì… Tôi đã chênh vênh mãi như thế giữa lằn ranh của công khai và không công khai.
Cho đến năm 2013, tôi tình cờ được bạn rủ lên Sơn La làm việc trong một quán cà phê, và sau đó là tham gia một dự án của Hội Chữ thập đỏ Sơn La. Lần đầu tiên, tôi đã tìm được cộng đồng và tiếng nói của mình. Tôi đã không còn phải bôn ba nữa!

Green One UN House, 304 Kim Ma, Ba Dinh, Ha Noi, Viet Nam