Latest News

News & Resources

Kính thưa Ts. Nguyễn Văn Quyền, Phó chủ tịch Hội luật gia Việt Nam

Kính thưa Ts. Hoàng Đình Cảnh, Phó cục trưởng Cục phòng, chống HIV/AIDS

Thưa các đồng nghiệp và các bạn,

Xin chào toàn thể quí vị đại biểu:

Tôi muốn mở đầu bài phát biểu của mình bằng việc chia sẻ với quí vị rằng tôi rất vui mừng vì chúng ta đã tập hợp nhau lại vào đúng ngày Quốc tế chống phân biệt đối xử hôm nay để thúc đẩy việc bảo vệ quyền cho người nhiễm HIV, bằng cách tăng cường trợ giúp pháp lý.

Đây là một việc làm rất có ý nghĩa và rất quan trọng, bởi kỳ thị và phân biệt đối xử với người nhiễm HIV vẫn còn rất phổ biến và đang diễn ra hàng ngày, ở Việt Nam cũng như trên toàn thế giới.

Trong quá trình thảo luận và chia sẻ ngày hôm nay, quí vị sẽ được giới thiệu kết quả của những nghiên cứu mới đây cũng như sẽ được nghe trực tiếp từ những người đã và đang bị ảnh hưởng bởi kỳ thị và phân biệt đối xử. Đại diện của người nhiễm HIV sẽ cho quí vị biết họ bị từ chối các quyền chính đáng trong tiếp cận và sử dụng các dịch vụ xã hội ra sao bởi bị kỳ thị và phân biệt đối xử vì nhiễm HIV. Tôi tin chắc rằng, cũng như tôi, quí vị sẽ vừa ngạc nhiên vừa thấu buồn khi được nghe những khó khăn mà người nhiễm HIV gặp phải khi họ cố gắng để bảo vệ và được hưởng các quyền công dân của mình.

Chúng ta đều cần ghi nhớ rằng Hiến pháp năm 2013 của Việt Nam có nêu rõ không phân biệt đối xử được xem là một quyền con người của người dân Việt Nam. Việt Nam cũng có khung pháp lý cụ thể để bảo vệ quyền và lợi ích pháp lý của người nhiễm HIV, bao gồm Luật phòng, chống HIV/AIDS năm 2006 và một số luật, nghị định qui định về đền bù thiệt hại gây ra do việc phi phạm quyền của người nhiễm HIV.

Mặc dù vậy, kỳ thị và phân biệt đối xử liên quan đến HIV và hệ quả là việc vi phạm quyền vẫn còn phổ biến ở nhiều nơi, như trong các cơ sở y tế, nơi làm việc và trong cộng đồng. Tình trạng này ngăn cản người nhiễm HIV không được tiếp cận bình đẳng đến các dịch vụ thiết yếu về y tế, bảo trợ xã hội và pháp lý. Nhiều người nhiễm HIV bị phân biệt đối xử và vi phạm quyền thậm chí còn không cả tìm kiếm hỗ trợ bởi vì họ sợ, và họ cảm thấy mình không có nơi nào để bấu víu và được bảo vệ.

Tôi vui mừng được biết dự thảo sửa đổi Luật trợ giúp pháp lý có đề xuất mở rộng các nhóm được hưởng dịch vụ trợ giúp pháp lý miễn phí của nhà nước, và sẽ bao gồm cả những người nhiễm HIV. Chúng ta có những bằng chứng rõ ràng và đầy đủ về kỳ thị và phân biệt đối xử liên quan đến HIV để làm căn cứ cho việc đề xuất thay đổi này. Người nhiễm HIV cần được xem là một nhóm đặc biệt dễ bị tổn thương vì kỳ thị và phân biệt đối xử, và vì thế cần được hưởng dịch vụ trợ giúp pháp lý do nhà nước cung cấp.

Trong bối cảnh Việt Nam đã trở thành một quốc gia có thu nhập trung bình và sẽ ngày càng phải tự lực hơn trong các nguồn lực dành cho phát triển và bảo trợ xã hội, việc cân nhắc điều chỉnh giảm nguồn ngân sách dành cho trợ giúp pháp lý miễn phí và thu hẹp các loại hình dịch vụ trợ giúp pháp lý để bảo vệ quyền cho các nhóm đặc biệt dễ bị tổn thương cần được dựa trên việc đánh giá kỹ càng các tác động tiềm tàng về cả pháp luật và xã hội. Người nhiễm HIV cần được thụ hưởng các dịch vụ trợ giúp pháp lý toàn diện, bao gồm thông tin và giáo dục pháp luật, tư vấn pháp luật, trợ giúp và đại diện pháp lý trong các vụ việc dân sự, hình sự và hành chính, cũng như tham gia tố tụng tại tòa..

Nhân đây, tôi xin ghi nhận những đóng góp tích cực trong nhiều năm qua của các tổ chức xã hội dân sự và các đơn vị trợ giúp pháp lý ngoài khu vực nhà nước trong việc tư vân, giáo dục pháp luật,và đại diện pháp luật cho người nhiễm HIV ở Việt Nam.

Tôi cũng xin bày tỏ sự cảm ơn chân thành đối với vai trò lãnh đạo của Cục trợ giúp pháp lý và tất cả các bên liên quan có mặt trong khán phòng ngày hôm này vì nỗ lực nhằm hoàn thiện Luật trợ giúp pháp lý, hướng tới xây dựng một xã hội công bằng và bình đẳng cho tất cả mọi người, đặc biệt là cho những nhóm dễ bị tổn thương nhiều nhất.

Tôi mong rằng dự thảo cuối cùng của Luật trợ giúp pháp lý sửa đổi sẽ cân nhắc và bao hàm những điểm chính trong kết quả thảo luận của cuộc họp tham vấn hôm nay, nhằm đảm bảo rằng việc xây dựng pháp luật bám sát thực tiễn cuộc sống và đáp ứng được nhu cầu của những người dân dễ bị tổn thương nhất tại Việt Nam.

Cuối cùng, nhân Ngày Quốc tế Không Phân biệt Đối xử hôm nay, chúng ta hãy cùng cam kết đóng góp một phần nhỏ bé của mỗi cá nhân vào việc xây dựng một xã hội trong đó mọi người đều được đối xử bình đẳng và không phải lo sợ kỳ thị và phân biệt đối xử. Không phân biệt đối xử vừa là một điều kiện đồng thời cũng là một mục tiêu cho Việt Nam nếu chúng ta muốn xây dựng một quốc gia nơi mọi người dân đều được sống khỏe mạnh, hạnh phúc và phồn vinh.

Mỗi người trong chúng ta hãy cam kết đi đầu trong việc tạo ra thay đổi và hãy khích lệ những người xung quanh mình cùng hành động để loại trừ phân biệt đối xử!

 

Xin cam on va chuc suc khoe!

 

Read More

Chương trình phối hợp của Liên Hợp Quốc về HIV/AIDS (UNAIDS) ra đời năm 1996, đóng vai trò dẫn dắt đáp ứng toàn cầu với HIV. UNAIDS dẫn dắt và truyền cảm hứng cho toàn thế giới trong nỗ lực thực hiện tầm nhìn chung về Không còn người nhiễm mới HIV, Không còn phân biệt đối xử và Không còn người tử vong do AIDS. UNAIDS tập hợp nỗ lực của 11 tổ chức Liên Hợp Quốc, gồm UNHCR, UNICEF, WFP, UNDP, UNFPA, UNODC, UN Women, ILO, UNESCO, WHO và Ngân hàng thế giới, và phối hợp chặt chẽ với các đối tác toàn cầu cũng như ở cấp quốc gia nhằm tiến tới kết thúc dịch AIDS vào năm 2030, để AIDS không còn là một mối nguy cho sức khỏe cộng đồng. Xem thêm thông tin tại www.unaids.org